Tôi còn nhớ cái lần đầu tiên lướt qua cái tên “Nghịch Thiên Tà Thần” trên một group review truyện. Tôi đã cười khẩy. Lại một thằng nhóc tay ngang xưng thần, vung kiếm chém giết, hậu cung đầy ắp gái xinh? Tôi đã đọc quá nhiều truyện nghịch thiên rồi, cảm giác như mỗi cuốn chỉ là bản sao của nhau với cái tên khác. Nhưng rồi, vì một lần “rảnh quá đọc cho vui”, tôi mở chương đầu. Và tôi đã không ngủ được suốt ba đêm liền. Đến bây giờ, sau hơn 2000 chương lê la, tôi mới dám ngồi xuống viết bài này: “Truyện Nghịch Thiên Tà Thần có hay không nên đọc?” – một câu hỏi mà tôi thấy xuất hiện trên khắp các diễn đàn. Hãy để tôi kể bạn nghe toàn bộ sự thật, không tô hồng, không bôi đen.

Nghịch Thiên Tà Thần kể về cái gì? – Tóm tắt nhanh cho ai chưa biết
Nói một cách đơn giản, đây là câu chuyện về một gã trai trẻ tên Tà Thần (đúng vậy, tên nhân vật chính là tên truyện luôn, khỏi phải nghĩ). Cậu ta vốn là một thiên tài tu luyện, nhưng bị người yêu phản bội, bị tông môn ruồng bỏ, rơi xuống vực thẳm. Kiểu mở đầu sáo mòn đến mức tôi có thể đọc rap theo được. Nhưng điểm khác biệt bắt đầu từ đây: thay vì chết, cậu ta ngộ ra một con đường tu luyện tà đạo – đi ngược lại với tất cả những gì chính đạo cho là đúng. Cậu ta không cần linh khí thuần khiết, không cần đan dược chính thống. Cậu ta hút máu yêu thú, luyện hóa oán hồn, dùng chính sự tàn độc của thế gian để nuôi dưỡng sức mạnh.
Cốt truyện xoay quanh hành trình của Tà Thần từ một kẻ bị ruồng bỏ trở thành một tồn tại khiến tam giới rúng động. Có chiến đấu, có âm mưu, có tình cảm – nhưng tình cảm ở đây không phải kiểu “anh yêu em đến chết” sướt mướt, mà là thứ tình yêu méo mó, đầy toan tính và đau thương. Thế giới quan của truyện rất rộng, từ nhân giới, ma giới, yêu giới cho đến thượng giới. Tác giả xây dựng một hệ thống tu luyện khá chi tiết, dù đôi chỗ có hơi “nhồi nhét” để kéo dài.
Điểm mạnh: Tại sao tôi lại mất ngủ vì nó?
Cảm giác mới lạ giữa rừng truyện nghịch thiên
Tôi đã đọc qua cả trăm bộ truyện nghịch thiên. Hầu hết đều theo một khuôn: chủ công bị hại, gặp kỳ ngộ, có lão già trong não chỉ điểm, leo rank từ từ. Nhưng Nghịch Thiên Tà Thần có một cái gì đó rất “bẩn” – tôi dùng từ này theo nghĩa tích cực. Nhân vật chính không ngại dùng thủ đoạn đê hèn, không ngại giết người không chớp mắt. Cậu ta không phải anh hùng, không phải chính nhân quân tử. Cậu ta là một tên tà đạo đúng nghĩa. Điều này tạo ra một sự căng thẳng rất thú vị: bạn vừa ghét cậu ta, vừa muốn xem cậu ta sống sót bằng cách nào.
Tôi nhớ có một cảnh Tà Thần giả chết, để cho kẻ thù ăn mừng chiến thắng, rồi lúc chúng sơ hở nhất, cậu ta đâm một nhát từ sau lưng. Tôi đã phải dừng lại, nghĩ: “Ủa, tác giả cho nhân vật chính làm vậy luôn hả?” Và đó chính là điểm khiến truyện khác biệt. Nó không ngại làm bẩn tay nhân vật chính, không ngại cho thấy mặt tối của con người. Trong khi các truyện nghịch thiên khác thường có một lớp sơn hào nhoáng “vì chính nghĩa”, thì truyện này lột trần nó ra: để sống, để mạnh, người ta có thể làm bất cứ điều gì.
Nhịp độ kịch tính, không có chỗ cho sự chán
Một sai lầm tôi từng mắc phải là đọc truyện nghịch thiên vào buổi tối để dễ ngủ. Nhưng với Nghịch Thiên Tà Thần, tôi đã thức trắng đêm. Tác giả có biệt tài kết thúc mỗi chương bằng một cú cliffhanger. Cứ mỗi lần tôi định gập điện thoại, lại có một cái plot twist mới. Nhân vật phụ tưởng chết lại sống, kẻ thù tưởng yếu lại mạnh, âm mưu tầng tầng lớp lớp. Có những lúc tôi cảm thấy mệt mỏi vì không có điểm dừng, nhưng chính cái cảm giác “không thể bỏ xuống được” đó mới là thứ khiến một bộ truyện trở nên đáng nhớ.
Yếu tố tà đạo được khai thác triệt để
Tôi thích cái cách tác giả giải thích về tà đạo. Không phải cứ xấu là tà, mà là đi ngược lại với lẽ thường. Trong truyện, chính đạo cũng có những kẻ xấu xa gấp vạn lần tà đạo. Họ giết người dưới danh nghĩa trừ ma, họ cướp bóc dưới danh nghĩa bảo vệ chính nghĩa. Còn Tà Thần thì sao? Cậu ta công khai mình là tà, không giả dối, không đạo đức giả. Có một câu nói trong truyện mà tôi vẫn nhớ: “Chính đạo chỉ là cái cớ để kẻ mạnh áp bức kẻ yếu, còn tà đạo là con đường của kẻ yếu vùng lên.” Nghe có vẻ ngông cuồng, nhưng trong bối cảnh của truyện, nó hợp lý một cách kỳ lạ.
Điểm yếu: Có gì khiến bạn muốn ném điện thoại vào tường?
Dài dòng, lê thê – cơn ác mộng của người đọc truyện ngắn
Đây là điểm yếu lớn nhất. Nghịch Thiên Tà Thần thuộc thể loại truyện dài kỳ, với hơn 3000 chương (tính cả ngoại truyện). Và tôi nói thật, có những đoạn tôi đọc mà muốn ngủ gật. Tác giả có thói quen kéo dài mô tả chiến đấu, lặp đi lặp lại cùng một kiểu: Tà Thần gặp đối thủ mạnh hơn, bị đánh cho tơi tả, rồi đột nhiên ngộ ra một tầng cảnh giới mới, lật ngược thế cờ. Công thức này được dùng đi dùng lại ít nhất 50 lần. Tôi đã đếm sơ qua: cứ khoảng 100 chương lại có một lần “bị đánh bại – ngộ đạo – phản công”. Ban đầu thì thú vị, nhưng đến lần thứ 10, tôi bắt đầu lướt nhanh mấy đoạn chiến đấu.
Một vấn đề khác là truyện có quá nhiều nhân vật phụ. Có những nhân vật xuất hiện, được xây dựng khá công phu, rồi biến mất không lời giải thích. Tôi từng rất thích một nhân vật nữ tên Lục Ly – cô ta mạnh mẽ, độc lập, có tình cảm với Tà Thần. Nhưng sau 500 chương, cô ta không còn xuất hiện nữa. Tôi đã tìm kiếm trên group hỏi, mới biết tác giả “quên mất” nhân vật này. Điều này khiến tôi khá thất vọng, vì nó cho thấy sự thiếu đầu tư vào mạch truyện phụ.
Logic đôi khi phi lý – nhưng có thể bỏ qua nếu bạn không quá khắt khe
Tôi là người khá khó tính về logic trong truyện. Với thể loại nghịch thiên, tôi chấp nhận một số yếu tố phi thực tế, nhưng có những chỗ khiến tôi phải dừng lại và thốt lên: “Cái quái gì vậy?” Ví dụ, Tà Thần có thể một mình đánh bại cả một tông môn lớn, nhưng lại không thể thắng nổi một tên lính gác ở chương 1500. Sức mạnh của nhân vật dao động thất thường, phụ thuộc vào nhu cầu của cốt truyện. Có lúc cậu ta mạnh đến mức xé toạc không gian, có lúc lại bị một con yêu thú cấp thấp làm cho bị thương. Tôi hiểu rằng tác giả cần tạo kịch tính, nhưng nếu làm quá đà, nó phá vỡ cảm giác về sự phát triển nhân vật.
Lặp motif – nỗi ám ảnh của người đọc lâu năm
Nếu bạn đã đọc nhiều truyện nghịch thiên, bạn sẽ nhận ra ngay motif quen thuộc: “gặp nguy hiểm – kỳ ngộ – tăng cấp”. Nghịch Thiên Tà Thần không thoát khỏi khuôn mẫu này. Có những lúc tôi cảm thấy mình đang đọc một bản sao của Tuyệt Thế Võ Thần hay Đấu Phá Thương Khung, chỉ khác tên nhân vật và một vài chi tiết nhỏ. Tác giả dường như sợ độc giả chán, nên cứ mỗi lần cốt truyện có dấu hiệu chậm lại, lại cho nhân vật chính gặp một “bảo bối” mới hoặc một “cơ duyên” mới. Điều này tạo ra cảm giác “ăn gian” – nhân vật không thực sự phải nỗ lực, mà chỉ cần đợi vận may đến.
Tôi so sánh nó với một bộ phim hành động mà nhân vật chính luôn có súng vô hạn đạn. Ban đầu thì thấy ngầu, nhưng càng về sau càng nhàm. Cái hay của một câu chuyện nằm ở sự tiến bộ qua khó khăn, chứ không phải ở những món quà từ trên trời rơi xuống.
So sánh với các truyện nghịch thiên khác: Có gì độc đáo?
Tôi đã đọc Tuyệt Thế Võ Thần, Vạn Cổ Thần Đế, Đấu Phá Thương Khung, và cả Bàn Long nữa. Mỗi bộ đều có điểm mạnh riêng. Nhưng Nghịch Thiên Tà Thần có một điểm mà tôi chưa thấy ở đâu: đó là sự “bẩn thỉu” trong cách hành xử của nhân vật chính. Trong khi Lâm Động (Võ Động Càn Khôn) hay Tiêu Viêm (Đấu Phá Thương Khung) luôn giữ một cái tôi chính trực, thì Tà Thần sẵn sàng hạ thấp mình, giả ngu, giả yếu để đạt mục đích. Có một cảnh tôi nhớ mãi: Tà Thần quỳ xuống trước một kẻ thù để cầu xin tha mạng, nhưng thực chất là để tiếp cận hắn và đâm một nhát chí mạng. Hành động này khiến tôi vừa khinh thường vừa nể phục. Nó khác hẳn với những anh hùng “ngẩng cao đầu mà chết” trong các truyện khác.
Tuy nhiên, nếu bạn đã quen với lối viết mượt mà, logic chặt chẽ của Bàn Long (I Eat Tomatoes), thì Nghịch Thiên Tà Thần sẽ làm bạn khó chịu. Văn phong của truyện này khá “cây nhà lá vườn”, có nhiều đoạn lủng củng, lặp từ. Tôi nghĩ tác giả viết theo kiểu “cảm hứng đến đâu viết đến đó”, không có outline rõ ràng. Điều này tạo ra cảm giác tự nhiên, nhưng cũng gây ra sự thiếu nhất quán.
Đối tượng độc giả: Ai nên đọc, ai nên tránh?
Nếu bạn là người mới bắt đầu với thể loại nghịch thiên, tôi khuyên bạn nên đọc Đấu Phá Thương Khung hoặc Tuyệt Thế Võ Thần trước. Chúng dễ đọc hơn, có cốt truyện rõ ràng hơn. Còn Nghịch Thiên Tà Thần dành cho những ai đã “ngán” những anh hùng chính trực, muốn tìm một thứ gì đó đen tối hơn, thực tế hơn. Nếu bạn thích những nhân vật phản anh hùng, sẵn sàng làm điều xấu vì mục đích tốt, thì đây là truyện dành cho bạn.
Nhưng tôi cũng cảnh báo: truyện này không dành cho người yếu tim. Có những cảnh bạo lực, máu me, và cả những tình tiết tình dục khá “người lớn”. Nếu bạn đọc truyện để giải trí nhẹ nhàng, thì nên tránh. Còn nếu bạn muốn một thứ gì đó “có gai”, muốn bị sốc, muốn thấy một thế giới không có màu hồng, thì hãy thử.
Tôi
Bài viết liên quan
- →Review truyện Già Thiên Chi Hậu: Có đáng đọc sau phần kết của Già Thiên?
- →Tóm Tắt Truyện Đấu Chiến Cuồng Triều Chi Tiết: Hành Trình Báo Thù Đẫm Máu
- →Bí kíp đọc truyện hiệu quả: Từ nghiện mạng xã hội đến mê đọc sách
- →Top truyện ngôn tình hay nhất mọi thời đại: Đam mê đọc không thể bỏ lỡ
- →Tóm tắt truyện Già Thiên Chi Hậu Chi Tiết: Hành Trình Tu Tiên Đỉnh Cao